Vu lan này con vắng nhà, mẹ ơi!
Tâm sự của một cháu thành viên Câu lạc bộ Khuyến học — do anh Tâm đăng lại

Con viết những dòng này giữa một buổi chiều Vu lan xa quê, khi phố xá nơi con ở vẫn hối hả như mọi ngày, còn ở làng Lạc Thành, chắc mẹ đang lúi húi sửa soạn mâm cơm cúng ông bà.
Con nhớ những mùa Vu lan cũ, cả nhà quây quần ở từ đường, mùi hương trầm quyện trong gió, tiếng các cụ cao niên đọc văn tế trầm ấm. Con nhớ dáng mẹ lặng lẽ đứng trước bàn thờ, hai tay chắp trước ngực, môi khẽ mấp máy điều gì đó chỉ mẹ và tổ tiên mới biết.
Mẹ thương con mẹ nói, Cha thương con cha làm
Ngày còn nhỏ con không hiểu hết ý nghĩa của câu ca dao ấy. Giờ đi xa, mỗi mùa Vu lan lại thấm thía hơn: tình thương của cha mẹ không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn vào những việc các người âm thầm làm cho con cháu.
Con biết mình không phải người duy nhất năm nay vắng nhà mùa Vu lan. Nhiều anh chị em trong tộc cũng đang tha hương, làm ăn xa xứ. Xin mượn vài dòng tâm sự này để gửi lời cảm ơn đến Ban khuyến học và Hội đồng gia tộc đã luôn giữ lửa cho từ đường, để những đứa con xa quê như con vẫn có một nơi để nhớ, để quay về.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận
Thành viên dòng họ nhập tên để tham gia thảo luận.
Đang tải bình luận…